What happened when I stopped trying?

It was such a nice Sunday in Quang Binh when I woke up after a nice sleep, took a ride with the bicycle to buy Banh mi & played with the cute kid at homestay. After that, I was heading to coffeeshop with so much tranquility to just read book & enjoy me time.

This trip was much greater than what I expected since I brought so many experiences than those recent biz trips. For such 4 years I have been traveling across the country, talking with so many people from different regions in order to understand their consumption behaviors & find the opportunity for us to tap into, I’ve found so many interesting truths. But more than all the business purposes I got, the best thing I achieved is the bigger love, the empathy to people in my country, the desire to make it grow better & the experiences to the unexpected kindness which keeps my passion as a Marketer for a Vietnamese brand on.

I haven’t been to Quang Binh before, I save a big room in my heart for Hoi An where I’ve spent time with a lot of special people, also on my own. But this trip made me rethink again, when my heart stayed with Quang Binh. A hospitality of people, the spectacular caves, the decent tastes of local foods… which made me leave all my daily worries behind.

I just had enough time for myself, alone with the nice component of everything, friendly & honest people around, the impressive nature, the nice walk at night without being scared of any dangers…

It’s totally different from high feelings I get from a hard party until midnight in Saigon, or a guy who made my feeling like roller coaster, or simply just a compliment from an agency… During that time, doubt, uncertainty, desire to develop another long distanced relationship, pressure at work, stress for things I want in the future,… everything just came out clearly. And the good part that I’m learning is how to embrace those, not chasing the high to hide them as normal. I mean it’s a bundle of choices that I myself picked, I mean they’re things that I should have responsibilities with. I think everything will fall into line when I stop thinking so much & taking actions & more than that, accepting the pain that my own decisions could lead me to.

This year might be a tough year for me, in everything. I started the year with an empty & broken heart after separating with J. I meant it did hurt a lot. I tried to cover the pain through working hard, cover my feelings with a cool face, hide my own hurt by answering him that I was doing okay & stay positive all the time. However, there’re several nights I was crying like a baby in the darkness asking myself what I did to the relationship I respected a lot, what I did to let him go, what we did to stop all the efforts to build it up from 2 different continents during 1 amazing year. Until I stopped trying & started accepting… I accepted that it ended, and it is the decision from both of us. I accepted that I still loved him when we broke up. I accepted that the hurt is here, inside my heart. I accepted that it took more time than I think to get over our love story. I accepted that we couldn’t get back where we started but this love left me with the best memories, the honest hearts of two people until the end of the story, the mistakes that I could improve on,…The acceptance comes along with the improvement. I’ve spent time for myself, building back reading hobbies, doing more journals for reflection, meeting more people who I can learn from, and no more speed dating which leads me to confusions and doubts about myself.

During the reflection, I also learned how work affected my personal life. It’s a tough year with a new role, with heavy pressure for performance to get to another position and I don’t know how to set boundaries to have my own life…

Then I start learning & practicing about boundaries setting to everything, about saying No instead of fuck Yes, about respecting the values I follow & saying No to the others… It sounds easy to speak but it’s not easy to do because you need to accept yourself limitation, your flaws, your mistakes. You need to narrow down the actions to take once step at a time, you need to accept that you don’t have it all. And for a person who always puts a lot of pressures on herself, it’s obviously so hard to take those…

While I follow things, it seems that I don’t get those but just get the pressure or the delusion of the ending results. But when I start following the small steps to the ending result & the moments I’m living in, everything starts to change.

I understand moments are everything for quite long time. But the comprehension about the moments I’m willing to suffer for,not just enjoying with… just has begun.

I also know it’s a long run to understand everything, but the most important point is that I’m taking small steps right now. When I stopped trying so hard…

Why good things fall apart?

At some points in my life, I thought it was a big lost when someone important left me but whenever I looked back at it, I always felt grateful for that since it has made a better me from times to times, and always feel grateful for I’m not with the one who doesn’t want to try best to have me in his life.

Of course hurt is inevitable, but luckily my faith in love is still here & bigger days by days. Since the later is always better, the future is always brighter and thanks for letting me have many chances to meet nicer people in life.

So thanks Exes who taught me that love is not enough and I don’t have any super power to be able to change a man. That’s why I need to make a very good decision at the beginning & never compromise the core things two need to share the same in life. Thanks for coming to my life in the great unexpected way. Thanks for all the feelings that I would never forget. Thanks for making my heartbeats fast which is a very nice feeling. Thanks for all moments We shared, thanks for your advice in life. And thanks for  keeping confirming my first lesson in love: love is not enough.

Thanks for all including ones I haven’t listed the name above, you guys just made me love myself more, opened my knowledge at work & life, to be more sensible, patient & lovely.

To the later ones, don’t be sad as you’re not the 1st one. Let’s say thank you to the sooner ones since they had big contribution on the girl you have feelings with at the moment.

“Sometimes good things fall apart so that better things can fall together.” In this dramatic life, staying positive is a must, just like staying beautiful.

And I’m still on my way to fall for better man one day.

A lonely night of April 

Whenever I look back, I always realize that I’ve changed a little.

It seems that life is getting hard days by days with more hurts to get and hard decisions to make.  It does like at a April night in Saigon, the weather is crazy hot and I feel so lonely.  Even I’ve learned a lot of things after getting a lot of hurts. However, it does not mean that I won’t get hurt anymore…

I’ve learned how to accept the truth, not to compare myself with the others, ignore something, just focus on myself & my beloved people. I’ve chosen not to argue on tiny things & not to judge the others. I’m listening to myself a lot and remind myself to be serious & disciplined with everything I picked whatever it is.

And on the night like this, I hate myself so much for missing you that much even all bad things you did to me. I hate myself so much for compromising all my rules because of my heart. I hate myself so much for letting you think that I’m always here waiting for you. But I’m not here anymore you know. I’m moving on for the better things, for the love I think I deserve. I don’t blame you on anything because it’s hard to ensure that feeling in such bad situation. We all knew it from the beginning and ignored it. Haizz.

I believe that if the heart matters, timing doesn’t. And if you want to get out of my life, I just let you go because it’s the best I can do, for myself and us.

As you’re saying that everything happens for a reason. When this door is closing, another one is opening. I don’t know what I don’t know. And I don’t know what is the good thing waiting for me at the end of the road. So what I can do now is taking care of myself, improving myself, loving myself, listening to myself and never loosing faith to see the best coming to my life.

Maybe we need pass through hell before heaven. And I need to pass through this loneliness & difficulty before roses. 



16879942_1462332853785329_1659247992_oSài Gòn là thành phố mình yêu.
Như trăm nghìn lần trước dù ai có hỏi, mình vẫn trả lời ngoài quê mình ra, thì đây thành phố này đúng là tình yêu lớn của mình.
Là vì được gọi là tình yêu, nên dù mình đi đâu, về đâu, thì mỗi lúc về lại Sài Gòn, vẫn thấy nó luôn có một chỗ dành cho mình, và thuộc về mình.
Ai đó có thể chỉ nói về thành phố nguy hiểm, trộm cắp rình rập mọi nơi. Nhưng nếu sau này có lỡ xa Sài Gòn, chắc mình sẽ nhớ điên cuồng những buổi sớm tinh mơ cà phê vỉa hè, hoặc Phúc Long với ly trà ô lông sữa yêu thích. Nhớ những cô chú bán bánh mì đáng yêu lúc nói câu cảm ơn con rất nhiều, lần sau tới cứ đậu xe đó, chú xe chạy ra đưa bánh mì cho. Rồi cô bán bánh tráng trộn dưới nhà & những mẩu chuyện linh tinh trong ngày. Hay chú xe ôm tốt bụng giúp đỡ mình lúc xe mình bị hư. Mình thương thành phố này, vì có cảm giác ai cũng có thể xích lại gần nhau.
Người ta nói về Sài Gòn có thể chỉ sẽ nói về những trung tâm thương mại lớn của cả nước, bars, pubs, những nhà hàng đắt đỏ. Nhưng đó chỉ là một phần của thành phố này, Hà thương những quán hàng rong quen thuộc, đồ ăn ngon ở khắp mọi nơi, người ta không thèm chui vô cà phê máy lạnh, chỉ thích ngồi ở Vy, cà phê không máy lạnh, chỗ ngồi chật ních, nhìn người đi qua đi lại vậy mà thấy vui. Hà thương vì sự đơn giản, đầy năng lượng & đặc trưng của thành phố này.
Thành phố này rất lạ, nó luôn luôn chào đón những người mới, và cơ hội ở đây chia đều cho tất cả mọi người. Có lẽ trong 23 năm được sống, mình chỉ dành 6 năm sống thực sự nơi này, nhưng có lẽ trong 6 năm đó, toàn là những cột mốc quan trọng đáng nhớ & khó quên. Chắc quan trọng hơn hết, Hà & Sài Gòn đã cùng nhau đi qua biết bao nhiêu kỉ niệm, có lúc bạn thấy mình ở những ngày hạnh phúc, cũng có lúc bạn cùng thấy mình khóc hết nước mắt haha. Bạn thấy mình những ngày không ngủ vì mục tiêu mới, bạn thấy mình thành công rồi cũng lắm thất bại, thấy những ngày mình cạn kiệt năng lượng chỉ sắp từ bỏ đến nơi. Vậy mà bạn vẫn yêu thương, vẫn chấp nhận & chào đón mình cho đến khi mình trở lại & tất nhiên luôn lợi hại hơn xưa. Vì chính những điều này, nên mình thương bạn hơn tất thảy.
Rồi bạn ở đó, chứng kiến mình yêu, đổ vỡ, rồi lại yêu, lại đổ vỡ. Thỉnh thoảng mình ghét bạn vô cùng vì bạn là nơi rất dễ tạo ra kỉ niệm. Ấy thế mà, theo năm tháng, bạn luôn biết cách xoa dịu nỗi đau của mình bằng cách tạo ra những kỉ niệm mới, vui hơn & động viên mình, luôn phấn đấu trở nên tốt hơn. Thế là mình lại hết giận bạn.
Túm lại, mình thương à không yêu bạn Sài Gòn vì sự giản dị, đầy năng lượng, sự thẳng thắn & chân thành nơi bạn khó mà kiếm ở bất kì đâu. Nên thỉnh thoảng dù rất muốn đi xa bạn một chút, nhưng cuối cùng mình vẫn quay về đây vì bạn là người yêu của mình. Mà nếu sau này có lỡ phải chia tay nhau, hãy cứ tin là bạn luôn nằm trong trái tim mình, vì tất cả những thứ mình & bạn có với nhau đều là những thứ đẹp đẽ vô cùng, Sài Gòn hah!
Nhân một buổi sáng Chủ Nhật, tự nhiên thấy thương Sài Gòn!

Keep faith

“Image that universe is water, and you will flow into it”Open your mind & your arm to ask for direction and you will get the answer then.

If you believe in it, let’s do it with all your heart & spirit…

The biggest fear to me now is not able to learn & grow days by days. Because even I’m still there, the world moves on. And my time is really limited.

I will decide to stay if there’re things that I can learn and move if there’re not. I will take the last chance to see if things can be better or not. 

There’re many choices I can make now and I chose persistence. That’s why I should go to the end of this decision. As my own experiences, things are often better after hard time, like the rainbow appears after the rain and the sun rises in the morning after the night. 

Stay thirsty, stay foolish… Play the game with your braveness & kindness as you always do.

The future is brighter anyways.

What do we call “true happiness”?

There’ve been the days in your life that you don’t want to face again & again but you will.

Such the bad days just come along during the journey of youth. And they are apparently unavoidable. There’re still the pains even I thought they were already gone away but they’ve recently appeared & squeezed my heart again.

I realized this at the night I was drinking the last bottle of beer after a lot alcohol before on a very famous sky bar. Around me, people were in nice dressed, they seemed good looking & happy. But I wonder if they were really happy after the party, after the feeling that alcohol brought to them or all they got was emptiness like  me?

When we were sitting in the expensive armchair of the hotel, my friends said that this feeling made him happy but I did not.

Nice dresses, luxury things, good wine, good music don’t make me happy. I can not enjoy them while I’m struggling with a lot of things ahead.

There was a day when I was a student and I always consider to buy anything because of budget constrain. I & my E were going out for a dinner, we chose to eat my favorite street foods but we were not enough money to spend for drink, we decided to order 1 cup and shared. During this dinner, he just drank the ice in this cup to let me drink the coke inside. I was really touch & we were really happy. That’s why even I was treated not well then, I’m thankful for that kind of good time together. I’m thankful for the feeling called true happiness.

Happiness really comes from inside, from the job makes me come to work everyday with a smile, from the family & friends who stand by me forever, and from the love with compassion & commitment.

It could not come from casual demands, from the luxury I’m wearing on.

So if today when you look into my eyes then ask me if I am happy. I can say no without hesitation. It’s quite hard to me now when I think all the world is against me. But I never give up on this journey. I just keep believing that no matter what happens, the sun rises in the morning, the rainbow appears after the rain. I will be fine and I will be stronger then.

Just keep faith in any circumstances. I’ll be okay again 🙂


Hội An & Một mình – Những ngày cuối năm 2016

Đến bây giờ khi ngồi đây, được hít thở không khí trong lành của Hội An những ngày cuối năm 21 độ, Hà vẫn thầm cảm ơn vì những gì mình may mắn có được trong suốt những ngày tuổi trẻ. Hầu hết là những lựa chọn, nắm & buông.

Tận hưởng mọi thứ một mình như là việc đi đến tận cùng của nỗi cô đơn vậy. Đó là cảm giác rất dễ gây nghiện. Như việc ngồi cà phê  một mình, đi dạo một mình giữa không khí se lạnh hay ngồi trong quán bar nghe nhạc live một mình, mình cho rằng đều là những thứ trải nghiệm không dễ quên. Nơi này, mình đã từng đến với người cũ, cũng đã từng nắm tay nhau đi dọc cái tuyến đường phố cổ như những cặp đôi mình thấy ngoài đường. Lần thứ Hai mình quay lại Hội An, lúc đó bọn mình đã chia tay, tất cả các tuyến đường mình ghé qua, dù dặn lòng là không nhớ nhưng kỉ niệm hiện ra rất rõ ràng, đến từng milimet.

Lần thứ Ba mình quay lại Hội An một mình, điều duy nhất khiến mình bâng khuâng là làm gì để tận hưởng đến từng phút quý giá này, cũng như là tận hưởng cái homestay xinh xắn mút mùa này vậy đó.  Kỉ niệm mình dù cố nhớ lại, giữa phố cổ nhỏ xíu ấy, mình cũng không thể nhớ nỗi. Mọi thứ mờ nhạt vô cùng, như giờ việc mọi người nhắc lại một cái tên đã cũ, cũng không còn làm mình bận tâm. Thời gian có sức mạnh riêng của nó, có thể nuôi dưỡng thêm sự bền chặt của một mối quan hệ, cũng có thể xóa nhòa đi hết những gì đã cũ xưa.  Những năm tháng độc thân dạy mình rất nhiều điều, trưởng thành lên nghìn lần nữa và hơn hết mình luôn biết cách tự tạo niềm vui cho bản thân.

Thế nên, một mình đối với mình rất ổn. Mình không cần một mối quan hệ để trưng lên cho thiên hạ trầm trồ. Mình không cần một người đón đưa trong những phút chốc yếu lòng & cô đơn.  Mình sau đổ vỡ và những ngày tháng một mình, mình biết thứ mình cần là một mối quan hệ thực sự xây đắp từ sự thấu hiểu & sẻ chia. Mình cần một người để nghe & được nghe, một người để chia sẻ & được chia sẻ, một người có thể hiểu ngay cả khi im lặng ngồi bên nhau. Và cùng với thời gian, mình biết mối quan hệ ấy chả dễ gì có được, nên không cần phải vội vàng. Tất cả đòi hỏi tranh luận, những cuộc hội thoại đi đến tận cùng của vấn đề, tất cả đòi hỏi sự nỗ lực & cố gắng để dung hòa & chấp nhận, không phải đơn thuần chỉ là cảm xúc  vui thích của những ngày đầu tiên.

Thế nên, trong những tháng năm này, mình tốt hơn hết là lo hết cho mình, làm mình đẹp hơn, giỏi hơn, vui vẻ hơn, có nhiều trải nghiệm, tích lũy vốn sống nhiều hơn… Rồi ai cũng sẽ gặp được người dành cho mình, vào một ngày mùa đông 21 độ ở Hội An, hay một ngày mùa xuân ở Sài Gòn,… Sớm hay muộn, cũng sẽ gặp mà thôi.




Chào tháng 9 với nhiều sự đổi thay

Cuối tháng 9 là một ngày thứ 6, bắt đầu và kết thúc đều bằng cốc trà yêu thích, nghe “You’re not alone” với những niềm vui lẫn nghi ngại của tuổi trẻ.

N nói & đúng hơn là trách mình, dạo này thay đổi qúa nhiều và sự thay đổi đó khiến anh khó chiụ. N thích mình của nhiều năm về trước… N là một người anh trai, mình rất quý, rất thân. Nhưng giả sử, nhìn lại một chăng đường như vậy, đoạn đầu ra đời như vậy, đến bây giờ không thay đổi gì cả thì đáng sợ hơn.

Những mục tiêu trong cuộc đời năm bọn mình còn nhỏ sẽ là thi vào 1 trường cấp 3 danh giá, vào 1 trường đại học hàng đầu, chui vào 1 công ty nổi tiếng & rồi sao đó thì hoàn toàn không có khái niệm…Thế là, mình cũng vậy, đã từng vật vã khổ sở vì ngành học ở trường đại học, những ngày hoang mang giữa đám đông mà mình lúc đó nghĩ họ tài giỏi và thành công. Rồi đến khi tìm được con đường…

Rồi những năm đầu đi làm đủ hoang mang, áp lực, có những lần chỉ sợ mất niềm tin vào bản thân, chỉ sợ mình lại nhầm đường… Có ngày vừa làm vừa khóc đến 2h sáng vì áp lực, rồi đọc mail lúc bước đến cửa công ty, quay ngược lại chạy vô chỗ cầu thang ngồi khóc 30 phút mới chui vào chỗ ngồi…

Rồi chia tay mối tình gắn bó một quãng đủ dài, đối diện với những ngày chống chọi với kí ức đẹp đẽ mà bỗng dưng chỉ muốn xóa hết đi. Những ngày tháng ấy, cũng đã có phút yếu lòng tột cùng, cũng đã có nhiều sai lầm mắc phải. Bản thân đã cố để tìm cách vượt qua. Từng những đêm không dám ngủ một mình, phải qua nhà bạn, nửa đêm choàng tỉnh nấc lên từng tiếng, bạn phải vỗ về đến hết cả đêm. Không dám nghĩ, không dám một mình vì chỉ sợ chực trào nước mắt. Những ngày bị khủng hoảng niềm tin tột cùng.

Mình nghĩ rồi ai cũng bước qua đoạn thế này, rồi cũng phải bước đi, bước đi… Và lúc đi, đương nhiên đừng nghĩ tới ai khác ngoài bản thân.

Đã từng có đoạn đường như vậy, nên bảo mình cứ là mình của 2 năm về trước với tất cả vụn dại đó, đương nhiên là không, không thể.  Đương nhiên là mình vững vàng hơn, có nghĩa không cần phải đi đâu khóc nữa cả, cứ mặc mọi chuyện, ngẩng cao đầu và hiên ngang làm gì mình nghĩ là đúng. Là Hà có thể hiên ngang dễ dàng làm việc mà năm ngoái khi làm đã từng bị mắng cho xối xả vào mặt. Là một Hà vui vẻ, hạnh phúc hơn, khiến người ở bên cũng vui vẻ, dễ chịu hơn rất nhiều. Là một Hà biết quan tâm tới niềm vui của bản thân hơn. Thẳng thắn bày tỏ quan điểm yêu ghét, muốn trải nghiệm, muốn có niềm vui thay vì chầm chầm vào định kiến, vào sự an toàn. Tất cả những thay đổi đó, có gì sai?

Từng có đoạn đường như vậy, nên bảo Hà dễ dàng tin tưởng, dễ dàng ngã & dễ dàng mở lòng với một ai đó khác là không thể. Có điều trăm năm mới gặp một người khiến lòng rung rinh, thế mà chả đấu tranh gì nữa cả, một bước cũng không thèm bước. Haha, cái này mới là thứ không cần phải thay đổi đó, biết không? Như là ngày xưa, thì tốt 🙂

Em Hà vẫn chân thành, giản dị, vẫn hiểu chuyện tôn trọng mọi người, vẫn có hôm búi tóc chui vào bếp nấu ăn thật ngon,  nhiệt tình giúp đỡ bạn bè, thế có gì sai?

Nhắm mắt mở mắt, rồi một tháng 9 nữa đã trôi qua, mong em Hà chịu mở lòng hơn, chịu khó học hỏi nhiều hơn, vui vẻ với tất cả những thứ mình làm mặc gió cứ thổi, tóc em đẹp nên cứ bay. Ai nghĩ gì cũng vậy, việc đầu tiên là em phải vui 🙂